..:: WelCome To Website | http://Thanhcong.forumvi.com/forum | Mạng Giải Trí Online ->

..:: WelCome To Website | http://Thanhcong.forumvi.com/forum | Mạng Giải Trí Online ->

—¤™(¯`†´¯) —»Thành_Công«— (¯`†´¯)™¤—
 
IndexTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Top posters
ThanhCong
 
s2lovelytt
 
anhtrang01
 
slil
 
pe.keomut_love_who
 
kidlove
 
thanhcong1989
 
190231
 
2012
 
sjfff
 
Latest topics
» Bài 2 - Hướng dẫn sử dụng đồng hồ đo các loại.
by ThanhCong Wed Oct 22, 2014 9:12 pm

» Bài 1 - Kiến thức căn bản
by ThanhCong Wed Oct 22, 2014 9:06 pm

» Tìm Driver máy tính đơn giản, mọi người đều có thể làm
by ThanhCong Sun Apr 20, 2014 10:28 pm

» Thăng Long - Hà Nội nghìn năm văn hiến
by ThanhCong Sun Mar 02, 2014 6:17 pm

» Thế nào là Nhôm ?
by ThanhCong Sun Dec 29, 2013 10:25 am

» Câu chuyện về cuộc sống ( triết lý cuộc đời )
by ThanhCong Sun Nov 10, 2013 9:06 pm

» Thanh Dock đẹp cho win 7 Xp tổng hợp
by ThanhCong Sun Nov 03, 2013 5:27 pm

» Download phần mềm đóng dấu bản quyền ảnh tốt nhất
by ThanhCong Sun Nov 03, 2013 5:27 pm

» Phần mềm tăng cường chất lượng âm thanh HD - DFX Audio Enhancer 11.109 Full Crack
by ThanhCong Sun Nov 03, 2013 5:11 pm

» phân chia lại ổ đĩa cứng win 7 8 XP không mất dữ liệu
by ThanhCong Sun Nov 03, 2013 4:55 pm

» [Hot] Chữ ký lung linh!...
by pe.keomut_love_who Wed Nov 21, 2012 8:49 pm

» QUY ĐỊNH CHUNG CHO CÁC THÀNH VIÊN TRONG DIỄN ĐÀN Thành công
by pe.keomut_love_who Wed Nov 21, 2012 8:47 pm

» Truyện cười [Lùn] =]]z
by pe.keomut_love_who Wed Nov 21, 2012 8:40 pm

» Cười té ghế với thư tình
by pe.keomut_love_who Wed Nov 21, 2012 8:38 pm

» CSS thay backgound liên tục
by ThanhCong Thu Jul 26, 2012 10:18 am

Poll
Statistics
Diễn Đàn hiện có 92 thành viên
Chúng ta cùng chào mừng thành viên mới đăng ký: thuyphuong1902

Tổng số bài viết đã gửi vào diễn đàn là 654 in 608 subjects
QUY ĐỊNH CHUNG CHO CÁC THÀNH VIÊN TRONG DIỄN ĐÀN Thành công
Mon Oct 17, 2011 12:39 pm by ThanhCong
QUY ĐỊNH CHUNG CHO CÁC THÀNH VIÊN TRONG DIỄN ĐÀN FORUM Wed 1 Jun 2011 - 20:57 Trả lời với trích dẫn nội dung bài viết này Sửa/Xóa bài viết Xóa bài viết Xem địa chỉ IP của thành viên này
* Tất cả thành viên có trách nhiệm thực hiện nội quy khi tham gia hoạt động trên http://thanhcong.forumvi.com/forum đồng thời chú ý theo …

Comments: 3
Share | 
 

 Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe trong bài thơ “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật. Viết bài văn kể lại cuộc gặp gỡ và trò chuyện ấy.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
ThanhCong
Chủ diễn đàn


Tổng số bài gửi: 1066
Tài sản Tài sản: 3167
NGAY SINH NGAY SINH: 14/01/1996
NGAY THAM GIA: 28/08/2011
TUOI: 18
Đến từ Đến từ: Hà nội

Bài gửiTiêu đề: Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe trong bài thơ “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật. Viết bài văn kể lại cuộc gặp gỡ và trò chuyện ấy.   Fri Nov 25, 2011 3:02 pm


Tôi vừa đưa chiếc xe đạp vào khoảng sân hẹp thì đã nghe vọng ra tiếng cười giòn giã của bố tôi và một vị khách. Đó chắc chắn là một vị khách quý bởi vì ít khi có sự ồn ã, sôi động như thế ở người cha hiền hậu nhưng lúc nào cũng lặng lẽ của tôi.

Tôi bước vội vào nhà. Bố tôi cùng người khách hướng ánh nhìn rạng rỡ, trìu mến đón tôi:

_ Con gái, đây là bác Trung Trực, bạn học hồi trung học với bố, lại cùng bố nhập ngũ. Bác là chiến sĩ lái xe Trường Sơn năm xưa đấy con ạ!

Bác Trực trạc tuổi bố tôi. Khuôn mặt bác cương nghị nhưng lại rất đôn hậu. Đôi mắt tuy đã hằn nhiều vết chân chim nhưng vẫn ánh lên những tia vui vẻ và trìu mến. Tôi có đang nằm mơ không nhỉ? Tôi vừa học xong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của nhà thơ Phạm Tiến Duật. Những lời thơ, những lời cô giảng và hình ảnh người chiến sĩ lái xe dũng cảm, kiên cường cứ đọng mãi trong tâm trí tôi. Giờ đây, tôi đang được đứng trước một người chiến sĩ lái xe Trường Sơn đích thực. Thật là một may mắn không ngờ. Tôi cuống quýt:

_ Bố ơi! Bác ơi! Con có thể được ngồi với bố và bác một lát để biết thêm về những ngày tháng chiến đấu năm xưa được không ạ?

Bác cười và đáp:

_ Sao lại không? Đó là khoảng thời gian đẹp nhất của bố cháu và bác.

_ Thưa bác, bác chính là người chiến sĩ lái xe Trường Sơn, người lính mà cháu đã được học trong “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của nhà thơ Phạm Tiến Duật, phải không bác?

_ Ồ, bài thơ ấy nổi tiếng lắm cháu à. Ngày đó, có lẽ lính lái xe Trường Sơn ít ai là không biết bài thơ ấy. Nó nói hộ phần nào khát vọng chiến đấu, những gian khổ, lòng dũng cảm và sự lạc quan của những người lính như bác.

_ Chính bác cũng đã từng lái những chiếc xe không kính ấy phải không ạ?

_ Không phải “đã từng” đâu cháu ạ. Mà là bác luôn lái những chiếc xe bị xước, bị va đập, bị bom đạn làm cho rơi vỡ, méo mó những bộ phận bên ngoài như thế. Chiến tranh mà! Để bác kể rõ hơn cho cháu hiểu nhé. Ngày đó, bác lái xe tải, cùng đồng đội chuyên chở lương thực, thuốc men, khí tài,… vào chiến trường miền Đông Nam Bộ. Có những chuyến đi kéo dài hàng tháng trời, gian khổ lắm cháu ạ. Nhất là những đoạn đường xuyên qua dãy Trường Sơn, giặc bắn phá rất dữ dội. Chúng muốn san phẳng tất cả, cắt đứt con đường huyết mạch nối liền Bắc Nam ấy. Tiểu đội xe của bác ban đầu được trang bị toàn xe mới để phục vụ mặt trận. Lúc đó, xe có kính như muôn vàn chiếc xe khác. Nhưng ngày nào xe cũng lao đi giữa bom gầm, đạn nổ khiến kính rạn vỡ, mất dần hết cả. Rồi cả mui xe cũng bị đạn pháo cày hất tung lên. Thùng xe va quẹt nhiều cũng chằng chịt vết xước. Chẳng còn chiếc xe nào còn nguyên vẹn cháu à.

Tôi vẫn còn tò mò, tiếp tục hỏi bố:

_ Lái xe không kính, không mui, không đèn như thế chắc nguy hiểm lắm bác nhỉ?

Bác sôi nổi tiếp lời:

_ Nguy hiểm lắm, cái sống cái chết lúc nào cũng trong gang tấc. Lái xe không kính thì mối nguy hiểm gần nhất là bụi đấy. Đường Trường Sơn mùa khô bụi cuốn mù trời sau làn xe chạy. Bụi cuốn vào mặt, vào quần áo. Bụi dày đặc đến mức mắt cay xè, không thể mở nổi. Lúc ấy, râu, tóc, quần áo và cả xe rực lên một màu đất đỏ Trường Sơn. Rồi cả mưa nữa chứ. Mưa Trường Sơn thường bất ngờ. Đang bụi bám đầy thì bỗng cả người nặng chịch vì ướt sũng nước mưa. Mưa xối xả quất vào người, vào mặt, vào mắt. Những làn nước cay xè, buốt rát khiến việc lái xe khó hơn gấp trăm ngàn lần. Thế nhưng, những người lính lái xe như bác không bao giờ dừng lại, luôn phải tranh thủ tránh giờ cao điểm cháu ạ. Cũng vì xe không kính nên mưa gió vứt vào cabin đủ thứ, nào là lá rừng, nào là cành cây gãy, … Bác đã bao lần bị cành cây cứa vào mặt, vào tay cầm vô lăng, đau rát vô cùng. Gian khổ là thế đấy cháu! Mỗi chuyến chở hàng về tới đích thật sự là một kỳ tích. Vậy mà ký tích vẫn luôn xuất hiện đấy!

Bác mỉm cười, khuôn mặt ánh lên vẻ rạng rỡ và tự hào. Lời bác kể như chất chứa bao nhiệt huyết, bao sôi nổi của một thời tuổi trẻ nơi chiến trường. Bác dường như đang được sống lại những phút giây lịch sử ấy. Không hiểu sao ngay lúc này, những lời thơ của Phạm Tiến Duật lại ùa về, ngân nga trong lòng tôi. Đó chính là một thực tế ở chiến trường ngày ấy. Thế mà, những người lính cụ Hồ vẫn tràn đầy lạc quan, yêu đời, và tin tưởng vào một ngày mai chiến thắng.

Tôi chợt thấy bác Trực trầm ngâm, ánh mắt xa xôi như đang lạc trong dòng hồi tưởng. Còn bố tôi thì ngồi lặng lẽ, khuôn mặt đầy vẻ xúc động. Bác Trực chợt nói:

_ Xe không kính thế mà lại hay cháu ạ. Gặp bạn cũ, gặp đồng đội, gặp đồng hương đều tay bắt mặt mừng qua ô kính vỡ. Giữa đại ngàn mênh mông, bác chợt thấy lòng mình ấm lại vì được chiến đấu bên cạnh những đồng chí yêu thương.

Giọng bác chợt rung lên, đầy xúc động:

_ Cháu không thể hiểu tình đồng chí thiêng liêng, quý giá thế nào với người lính các bác đâu. Dừng xe, ghé vào một bếp Hoàng Cầm, chỉ cần thêm bát thêm đũa là thấy thân thuộc như anh em một nhà. Dù chốc lát nữa thôi, mỗi người sẽ đi mỗi hướng, có khi chẳng bao giờ gặp lại nhau giữa chiến trường ác liệt. Bác và ba cháu có thể trở về hạnh phúc bên gia đình, nhưng bao nhiêu đồng đội của bác đã ngã xuống. Có một đồng đội của bác đã hy sinh ngay sau vô lăng vì quyết tâm lái xe vượt qua làn đạn dù đang bị thương nặng. Ngày ấy, khẩu hiệu “Yêu xe như con, quý xăng như máu” luôn khắc ghi trong tim những người lính lái xe. Dù có hy sinh, các bác vẫn quyết tâm bảo vệ xe và hàng.

Bác chợt im lặng. Không khí cả căn phòng bỗng chốc trở nên thật trang nghiêm.

_ Cháu gái của bác, hai câu cuối của bài thơ có phải là:

“Xe vẫn chạy vì miền Nam phía trước

Chỉ cần trong xe có một trái tim.”

Chiến tranh đã qua lâu rồi, nhưng cho đến tận hôm nay, bác và bố cháu không phút nào quên được mình đã từng là người lính. Bác rất tự hào vì mình đã là người lính lái xe Trường Sơn năm xưa, đã tham gia chiến đấu góp phần giành độc lập tự do cho quê hương đất nước.

Trong tôi bỗng trào dâng một cảm xúc thật kỳ lạ, vừa khâm phục, vừa tự hào. Ngày hôm nay tôi đã hiểu thêm rất nhiều điều. Trước đây, tôi chỉ biết đến cuộc sống êm đềm trong vòng tay ấm áp, chở che của gia đình, thầy cô trong một đất nước hòa bình. Đó là thành quả của bao thế hệ cha anh đã vất vả, hy sinh. Họ chính là bố tôi, bác tôi và những người tôi chưa từng gặp mặt. Tôi phải thật trân trọng cuộc sống hòa bình này và cố gắng trau dồi, hoàn thiện để góp phần xây dựng đất nước thêm tươi đẹp trong thời đại mới. Cảm ơn bác, người lính lái xe năm xưa của Trường Sơn oanh liệt, đã giúp cháu lớn thêm lên nhiều lắm!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://thanhcong.forumvi.com
ThanhCong
Chủ diễn đàn


Tổng số bài gửi: 1066
Tài sản Tài sản: 3167
NGAY SINH NGAY SINH: 14/01/1996
NGAY THAM GIA: 28/08/2011
TUOI: 18
Đến từ Đến từ: Hà nội

Bài gửiTiêu đề: Re: Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe trong bài thơ “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật. Viết bài văn kể lại cuộc gặp gỡ và trò chuyện ấy.   Fri Nov 25, 2011 3:03 pm

Đề 1:
MB : giới thiệu hoàn cảnh xem trộm nhật ký
- bày tỏ sơ lược tình cảm lúc ấy { ăn năn , hối hận } ..
TB : - kể lại câu chuyện mà e đã xem trộm nhật ký , do hoàn cảnh gì ( đến nhà bạn chơi nên tò mò , do bạn bất cẩn làm rớt ..)
- thái độ của bạn khi thấy e xem trộm nhật ký ( giận dữ , không nói gì , không thèm nhìn mặt ...)
- Những ngày sau đó em cảm thấy như thế nào ( ân hận , day dút không yên )...
- Cuối cùng em quyết định gì ( xin lỗi bạn , không thèm nhìn mặt bạn luôn " đùa thôi ^-^")....
KB : Bây giờ em và bạn đã làm hoà chưa ? và e tự hứa gì với lòng ( ko xem trộm đồ của người khác nữa , là một bài học đắt giá về tình bạn )...
Nhật ký của người bạn đó đang nói về:
- Người Mẹ tận tụy, hy sinh, tảo tần nuôi con ăn học nên người ... đã làm bạn thật xúc cảm vì đã có làn bạn đã làm Mẹ bạn buồn.
- Người Cha anh hùng trong chiến tranh, sống nghiêm túc trong xã hội và là chổ dựa cho người bạn đó khi vấp ngã... và bạn phải liên hệ với mình...
- Người Thầy, cô, tận tục dạy dỗ học sinh với tấm gương tốt ....Còn nhiều nữa nhưng tâm điểm là trong nhật ký đó "không nên" nói về những tình cảm "thấp hèn" hoặc những điều vi phạm thuần phong mỹ tục.
---------------------
Đề 2:
đầu tiên bạn phải tìm một lý do dẫn bạn tới cuộc gặp gỡ đó...
Chẳng hạn như: bạn đang ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ nghĩ vẩn vơ về bài thơ đó, và đột nhiên bạn muốn gặp ngừoi lính ấy, và tưởng tượng ra mình trò truyện...
hoặc là bạn gặp trong giấc mơ

thân bài:
bạn nên tả ngừoi lính ấy trông thế nào, giản dị này, ăn mặc đồ quân đội, có lẽ là hơi đen và bụi bặm tiểu đội xe không kính mà lại, rồi thì thêu dệt nên, bạn cũng phải cho thấy sự nể phục con ngừoi trong thơ
xong hai đoạn rồi nhé

bạn bắt đầu trò truyện với ngừoi lính ấy đang nghỉ giữa đường trong chuyến hành trình về miền Nam, có lẽ là ngồi ở... gốc cây, đừng nói ngồi trong nhà hàng là ổn và bạn giới thiệu bản thân đến từ tương lai, hỏi thăm này nọ (như đang làm nghề nhà báo ý ) Này thì:
-hỏi hoàn cảnh khi kính xe bị vỡ. Biết là bom giật bom rung, nhưng mà chi tiết hơn cơ
-cảm giác của các anh bộ đội như thế nào. Ví dụ như có đêm nhớ nhà này, nhưng vì nghĩ đến đất nước và cũng là công sự nên phải chiến đấu hết sức, cảm thấy con đường chạy thẳng vào tim dẫn về ngôi nhà có ngừoi mẹ thân yêu đang đón mình trong cảnh đất nước thanh bình này...
bạn nên đặt mình vào vị trí họ để viết có cảm xúc hơn
-những khó khăn về mặt vật chất: ướt mưa, bụi bặm, nhưng phải cố đi tới cùng, rồi thì đạn bay vèo vèo thỉnh thoảng gặp những chiếc xe khác cũng cùng hoàn cảnh, tự nhiên họ thấy được an ủi khi gặp ngừoi đồng cảnh ngộ, các đồng chí ... vân vân
- thật may mắn là một chú bộ đội đã rất sáng tạo chế tạo ra bếp Hoàng Cầm này. Vì vậy bộ đội đỡ cực mà địch ko phát hiện ra (vì bếp ko cho khói bay lên trời, còn khói bay đi đâu thì google search nhé )

tớ nói sơ thôi, chủ yếu anh bộ đội kể chuyện, bạn chỉ đóng vai trò ngừoi hỏi thôi, và nhớ nói rằng đất nước giờ đã thanh bình, VN giờ đã gia nhập WTO, tổ chức kinh tế thế giới này, các hoạt động thể thao diễn ra rất nhiều, Sea Games đuợc tổ chức ở VN (năm nào nào ) rồi thì, nhiều hs VN đoạt huy chương quốc tế trong các môn này nọ nọ kia

-Anh bộ đội kể chuyện rằng mình giờ phải tiếp tục chuyến hành trình. Và chính bạn cảm nhận đựoc con đường hướng về giải phóng miền Nam, bạn chúc họ may mắn .. tạm biệt...

Kết:
bạn tỉnh dậy, nghĩ về giấc mơ ý nghĩa của mình và... lại phải cố gắng học tập để xứng đáng này nọ đoạn này thì biết rồi há


P/s: một mở bài sáng tạo là, bạn đi ngủ vì quá uể oải với mớ công thức toán lý hóa này, rồi chán sử địa, nhưng khi tỉnh lại (kết bài), bạn cảm thấy bạn may mắn và cần phải cố gắng chăm chỉ vì ... 2 triệu sinh mạng ngã xuống cho cuộc sống thanh bình ngày hôm nay của bạn bạn có thể thêm những đoạn anh bộ đội hát cho bạn nghe => cho thấy họ cố gắng yêu đời để đi hết chiến dịch

_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://thanhcong.forumvi.com
ThanhCong
Chủ diễn đàn


Tổng số bài gửi: 1066
Tài sản Tài sản: 3167
NGAY SINH NGAY SINH: 14/01/1996
NGAY THAM GIA: 28/08/2011
TUOI: 18
Đến từ Đến từ: Hà nội

Bài gửiTiêu đề: Re: Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe trong bài thơ “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật. Viết bài văn kể lại cuộc gặp gỡ và trò chuyện ấy.   Fri Nov 25, 2011 3:04 pm

Mở bài:
Không biết tự bao giờ hình ảnh oai nghiêm, anh hùng của nhười lính cụ hồ đã đi vào trong lòng của em. Đó là hình ảnh mà mỗi khi nghĩ đến trong tim em lại dang trào bao cảm xúc: yêu kính, biết ơn, ngưỡng mộ...Và một lần nữa những cảm xúc ấy lại tràn về khi sáng nay em học baif thơ Tiểu đội xe không kính của Phạm Tiến Duật.Bao ao ước xuất hiện trong đầu em:Ước gì mình được gặp các chú bộ đội một lần? Và thật bất ngờ khi điều ước của em trở thành sự thật.Em đã được gặp chú bộ đội lái xe trong đoàn xe không kính.
Thân bài
-Đoàng! Âm thanh như tiếng nổ lớn làm em giật mình quay lại phia sau.Thật không thể tin nổi trước mắt em là một con đường đất bụi mù, kéo dài thăm thẳm.Hai bên đường cây cối cháy trụi nhưng quanh những gốc cây cháy trụi ấy có những chồi xanh đang nhú.Và đoàng..đoang..liên tục những tiếng nổ lớn khác vang lên.Em đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra thì ở đằng xẫ, sau lớp khói bụi mà mịt, xuất hiện cái gì đó..Em cũng không nhìn rõ nữa, nhưng em chắc chắn nó đang chạy, vì càng lúc em càng thấy rõ.
-ồ thì ra đó là một đoàn xe, tuyệt quá!Đang không biết xoay sở thế nào thì lại gặp được một đoàn xe.Em vui mừng giơ tay vẫy xe và trong lòng thì thầm mong xe sẽ dừng lại cho em đi nhờ.
Xe dần tiến đến,từ từ, chậm dần và dừng hẳn. Từ trên xe một chú bộ đội bwocs ra.Sở dĩ em nhận ra đó là chú bộ đội bởi lẽ trên người chú là bộ đồ anh lá cây, hơn nữa còn có cái mũ tai bèo trên đầu nữa.Chú tiến lại gần em,thay vì nở một nụ cười thân thiện như em nghĩ thì chú lo lắng chạy lại:
-Sao cháu lại ở đây, bố mẹ cháu đâu rồi?
Em bối rối đáp:
-Dạ cháu..cháu cũng không biết nữa.
Đúng lúc đó một tiếng nổ nữa vang lên,em thấy cả mặt đất như rung chuyển, chú vội ôm em nằm xuống .Sau khi đã yên ắng chú vội đưa em lên xe :
-Thôi cháu mau lên xe, ở đây nguy hiểm lắm.
Em lon ton theo chú .Khi đã yên vị trên xe em mới chú ý đến cái xe.Thật kì lạ, cái xe không có kính chắn phía trước ...(nêu các đặc điểm của xe trong bài thơ)
Em tò mò hỏi chú...mở đầu cho câu chuyện tiếp diễn)
Cùng chú trải qua một cuộc vận chuyển tiếp tế cho miền nam...(theo thứ tự tùng việc xảy ra trong bài thơ)...
Kết bài:
ò..ó o...o
Tiếng gà gáy làm em giật mình tỉnh giấc.Thì ra vừa rồi chỉ là một giấc mơ,em thầm nghĩ.Em vội bật dậy chuẩn bị đi học mà không quên nở một nụ cười trên môi.Bởi vì em đã đạt được ước mong cua rmình, ước mong được gặp và trò chuyện với người lính lái xe trong đoàn xe không kính anh hùng và cũng rất vui tính nữa

bài này giáo viên khó coi chừng bạn bị quẹt...lạc đề
ng`ta kêu tưởng tượng, k phải mơ nhé Wink
bài bạn nội dung đc, nhưng cần làm rõ hơn nội tâm nhân vật Wink

_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://thanhcong.forumvi.com
ThanhCong
Chủ diễn đàn


Tổng số bài gửi: 1066
Tài sản Tài sản: 3167
NGAY SINH NGAY SINH: 14/01/1996
NGAY THAM GIA: 28/08/2011
TUOI: 18
Đến từ Đến từ: Hà nội

Bài gửiTiêu đề: Re: Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe trong bài thơ “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật. Viết bài văn kể lại cuộc gặp gỡ và trò chuyện ấy.   Fri Nov 25, 2011 3:05 pm

MB: giới thiệu hoàn cảnh dẫn đến giấc mơ
cảm xúc chung
TB
1. miêu tả quang cảnh núi rừng Trường Sơn
-thời gian, không gian
-cảnh vật :-rừng núi bị tàn phá
-thân cây gãy ngã,lá bị cháy sém
-đường nhìu hố bom
-tiếng đạn, tiếng bom
-cảm giác:sợ sệt
2.sự xuất hiện của đoàn xe không kính và các anh chiến sĩ
-tiếng đông cơ xe chạy càng lúc càng gần
-cảm xúc của em khi nhìn thấy đoàn xe của bộ đội
-thái độ của các anh khi nhìn thấy em
-miêu tả hình ảnh những chiếc xe(không kính,không mui,không đèn...)
-miêu tả vài nét về các anh bộ đội(ăn mặc,hình dáng.cử chỉ,thái độ..)
3.tưởng tượng cuộc trò chuyện giữa em và người lính
-tại sãoe không kính?cảm giác?kỉ niệm?
-suy nghĩ về cuộc chiến đấu
4.cuộc chia tay xúc động
KB
-từ giấc mơ trở về thực tại
-cảm nghĩ

_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://thanhcong.forumvi.com
 

Hãy tưởng tượng mình gặp gỡ và trò chuyện với người lính lái xe trong bài thơ “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của Phạm Tiến Duật. Viết bài văn kể lại cuộc gặp gỡ và trò chuyện ấy.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
..:: WelCome To Website | http://Thanhcong.forumvi.com/forum | Mạng Giải Trí Online -> ::  ::  ::  :: -